Tin trong nước

Để nghiên cứu văn nghệ dân gian không chỉ là “trùng tu trên giấy”
Thu, 15/12/2016 14:00 | GMT +7
Ở thời đại nào, nghiên cứu văn hóa, văn nghệ dân gian cũng cần đi vào cuộc sống, chứ không dừng lại là những công trình nghiên cứu xong để đó, hay những cuộc “trùng tu trên giấy”.

Ảnh minh họa

Đây là mong muốn của nhiều nhà nghiên cứu văn nghệ dân gian trong lễ trao Giải thưởng Văn nghệ dân gian Việt Nam 2016 mới đây.

Theo đánh giá của GS.TSKH Tô Ngọc Thanh - Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam - thì năm 2016 là một mùa giải có nhiều công trình tốt.

Bên cạnh những công trình sưu tầm đã có thêm nhiều công trình nghiên cứu chuyên sâu. Trong đó, hai công trình giành giải nhất đã góp phần không nhỏ trong việc mở ra những hướng nghiên cứu mới đối với các di sản của dân tộc. Công trình "Phật viện Đồng Dương - Một phong cách của nghệ thuật Champa" của tác giả Ngô Văn Doanh đã khẳng định sự hình thành, tồn tại phong cách Đồng Dương của nghệ thuật Chăm Pa từ tư liệu điền dã của ông và tổng kết tư liệu của những người nghiên cứu trước đó.

Còn công trình "Nghệ thuật diễn xướng Mo Mường", chủ biên là Phó giáo sư, Tiến sĩ Kiều Trung Sơn cùng các cộng sự Bùi Văn Thành, Nguyễn Tuệ Chi và Bùi Huy Vọng đã đưa ra một nội hàm riêng cho khái niệm "diễn xướng", mở thêm một cánh cửa cho việc tiếp tục nghiên cứu sử thi Mo Mường.

Mùa giải năm nay cũng xuất hiện nhiều công trình nghiên cứu về âm nhạc dân gian, như: "Âm nhạc dân gian xứ Thanh" của Nguyễn Liên chủ biên; "Dân ca Chăm Islam ở Đồng Nai và Tây Ninh" của nhạc sĩ Trần Viết Bình, "Dân ca xứ Nghệ" của nhạc sĩ Đặng Thanh Lưu... Các công trình này đã góp phần quan trọng trong việc lưu giữ các làn điệu dân ca của dân tộc trước quá trình đô thị hóa, hội nhập đang diễn ra nhanh chóng ở nước ta.

Tuy nhiên từ Giải thưởng Văn nghệ dân gian Việt Nam 2016, GS. Tô Ngọc Thanh bày tỏ lấy làm tiếc khi nhiều công trình nghiên cứu chưa mang tính chuyên sâu và chưa có sự kết hợp giữa các loại hình nghệ thuật như múa, nhạc, họa để công trình mang tính tổng thể.

"Nghiên cứu về đám cưới của người Mông có đề cập đến âm nhạc, múa, nhưng tác giả của công trình dự giải không có điều kiện thu thập, hoặc không biết làm cách nào đưa những dòng ghi nhạc vào nội dung công trình. Vì vậy, dù đầu tư nghiên cứu công phu với 900 trang A4, nhưng mới chỉ dừng ở việc mô tả trên giấy. Hay bên cạnh việc nghiên cứu, các nhà nghiên cứu cũng nên nhấn mạnh tính thực tiễn của công trình, như có đóng góp gì trong công tác bảo tồn di sản văn hóa, hay đưa ra các bài học về nếp sống xưa của ông cha, để góp phần giáo dục nhân cách, nếp sống, văn hóa ứng xử cộng đồng trong thời hội nhập" - Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian chia sẻ.

Khi được hỏi về tính thực tiễn của công trình "Phật viện Đồng Dương - Một phong cách của nghệ thuật Champa", tác giả Ngô Văn Doanh lý giải rằng, công trình của mình góp phần củng cố thêm tư liệu nhằm tiếp tục hoàn thiện hồ sơ để đề nghị UNESCO công nhận Phật viện Đồng Dương (Quảng Nam) là di sản văn hóa thế giới.

Dù vậy, người dân địa phương vẫn kỳ vọng hơn nhiều về việc các nhà nghiên cứu sẽ giúp đẩy nhanh quá trình phục dựng và tiến tới việc quảng bá, khai thác để giới thiệu đến bạn bè quốc tế, thay vì di sản chỉ còn lại cảnh hoang tàn, với tháp Sáng đang phải chống đỡ như hiện giờ.

Điều này khẳng định nhu cầu về những công trình nghiên cứu văn nghệ dân gian chuyên sâu, tổng thể nhằm đáp ứng yêu cầu thực tiễn đã nảy sinh nhiều vấn đề đòi hỏi phải có sự tham gia của văn hóa dân gian như quá trình đô thị hóa, quan hệ giữa văn hóa dân gian với du lịch, bảo tồn di sản…

Vì ở thời đại nào, nghiên cứu văn hóa, văn nghệ dân gian cũng cần đi vào cuộc sống, chứ không dừng lại là những công trình nghiên cứu xong để đó, hay những cuộc "trùng tu trên giấy".

Theo báo Điện Tử Chính Phủ


THÔNG TIN CẢI CÁCH


THỐNG KÊ TRUY CẬP

Tổng số lượt truy cập: 33008690
Số người đang truy cập: 30